Hãy chủ động 'rửa tay'; Khập khiễng thời hiệu kỷ luật; Vụ hối lộ tình lẫn tiền; Xử Thứ trưởng Cao Minh Quang

HÃY CHỦ ĐỘNG 'RỬA TAY'

 

(Ảnh minh hoạ).

Thời gian qua, hàng loạt những sai phạm của đội ngũ cán bộ, công chức đã gióng lên những hồi chuông cảnh báo về đạo đức công vụ.

Điển hình như vụ Việt Á, bên cạnh việc làm tha hóa cán bộ từ cấp bộ trưởng đến cán bộ ở nhiều địa phương, còn gây ảnh hưởng đến uy tín của Nhà nước, sức khỏe nhân dân. 

Vụ "chuyến bay giải cứu" với hơn 20 người của sáu bộ, ngành bị bắt vì liên quan đến nhận hối lộ, lợi dụng chức vụ quyền hạn khi thi hành công vụ... đã gây xói mòn lòng tin nhân dân.

Trong một buổi tiếp xúc cử tri mới đây, khi nói về công tác phòng, chống tham nhũng, Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói: "Đây là cuộc đấu tranh nội bộ trong chính chúng ta, trong mỗi con người chúng ta, cho nên phải làm kiên trì, làm bền bỉ, phương pháp đúng, nhân văn, nhân đạo, nhân ái, nhân tình, chứ không phải cốt xử nặng. Chúng ta khuyến khích ai đã trót "nhúng chàm" rồi thì rửa tay đi". 

Truyện Kiều của cụ Nguyễn Du cũng có một câu: "Trót vì tay đã nhúng chàm. Dại rồi còn biết khôn làm sao đây". Một khi cán bộ, công chức đã trót "nhúng chàm", thực hiện vi phạm pháp luật thì phải gánh chịu hậu quả pháp lý bất lợi. 

Đó là điều không thể tránh khỏi. Cuộc chiến chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực tuy rất khó khăn nhưng không có vùng kín, không có vùng bất khả xâm phạm. Việc các ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên Trung ương Đảng bị khai trừ Đảng, bị truy tố hình sự trong thời gian qua đã khẳng định rõ ràng những cam kết trên.

Rõ ràng, những vi phạm trong "chuyến bay giải cứu" được tiến hành rất kín đáo, thậm chí xảy ra ở nước ngoài nhưng cũng không thoát khỏi ánh sáng công lý. Do đó, đã "nhúng chám" thì xem như đã làm việc "dại", mà đã "dại" thì phải gánh chịu hậu quả pháp lý bất lợi. 

Hậu quả bất lợi mà cán bộ, công chức trót "nhúng chàm" phải gánh chịu luôn mang tính hiện hữu. 

Các hình thức kỷ luật đối với cán bộ, công chức ngay cả khi đã nghỉ việc, nghỉ hưu mà cao nhất là "xóa tư cách chức vụ đã đảm nhiệm" là minh chứng hùng hồn cho quyết tâm của toàn Đảng, toàn dân ta trong cuộc chiến chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực.

Bên cạnh việc khẳng định mối quan hệ nhân quả giữa hành vi vi phạm và hậu quả bất lợi phải gánh chịu, đây cũng là thông điệp gửi đến những ai đã lỡ "nhúng chàm" rằng hãy biết sai, nhận sai để nhận lượng khoan hồng của Nhà nước, của nhân dân. 

Truyền thống dân tộc Việt Nam vốn nhân đạo, khoan dung và "không đánh người chạy lại" nên những ai "quay đầu" thì sẽ nhận được sự khoan hồng. Pháp luật hình sự Việt Nam quy định người bị kết án tử hình về tội tham ô tài sản, tội nhận hối lộ mà chủ động nộp lại ít nhất ba phần tư tài sản tham ô, nhận hối lộ thì không thi hành án tử hình. 

Luật phòng, chống tham nhũng cũng quy định người đứng đầu, cấp phó của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị xảy ra tham nhũng được xem xét miễn hoặc giảm hình thức kỷ luật nếu chủ động xin từ chức trước khi cơ quan có thẩm quyền phát hiện, xử lý. 

Những quy định pháp luật trên đã thể hiện sự khoan hồng đối với những người đã trót "nhúng chàm" biết tự mình "rửa tay". Tuy nhiên, cần nhận thức rằng việc chủ động tự "rửa tay" chứ không phải bị buộc "rửa tay" mới đáng được hưởng sự khoan hồng của Nhà nước.

(Nguồn: Tuổi Trẻ)

 

KHẬP KHIỄNG VỀ THỜI HIỆU KỶ LUẬT

Hiện đang là thời điểm các cơ quan, đơn vị tiến hành kiểm điểm, đánh giá xếp loại cán bộ, đảng viên, công chức, viên chức. Tuy nhiên, việc xử lý kỷ luật hành chính đối với cán bộ, công chức, viên chức là đảng viên có sai phạm đến mức phải xử lý kỷ luật bằng hình thức khiển trách hoặc cảnh cáo đang gặp khó. Nguyên nhân do chế tài của pháp luật và quy định của Đảng đang tồn tại sự khập khiễng về thời hiệu.

Về thời hiệu xử lý kỷ luật, tại Điều 80 Luật Cán bộ, công chức năm 2008 được sửa đổi bởi khoản 16 Điều 1 Luật Cán bộ, công chức và Luật Viên chức sửa đổi năm 2019 như sau: Thời hiệu xử lý kỷ luật là thời hạn mà khi hết thời hạn đó thì cán bộ, công chức có hành vi vi phạm không bị xử lý kỷ luật. Thời hiệu xử lý kỷ luật được tính từ thời điểm có hành vi vi phạm. Theo quy định của Luật Cán bộ, công chức năm 2008 và Luật Viên chức năm 2010, thời hiệu kỷ luật hành chính với cán bộ, công chức, viên chức là 24 tháng, kể từ thời điểm có hành vi vi phạm. 

Vì thời hạn theo quy định nêu trên quá ngắn nên trong thực tế đã có nhiều trường hợp vi phạm nhưng không thể xử lý kỷ luật, vì khi phát hiện đã hết thời hiệu. Do đó, Luật sửa đổi, bổ sung Luật Cán bộ, công chức và Luật Viên chức năm 2019 đã quy định lại về thời hiệu xử lý kỷ luật. Theo đó, thời hiệu đối với cán bộ, công chức, viên chức có hành vi vi phạm ít nghiêm trọng đến mức phải xử lý kỷ luật bằng hình thức khiển trách là 2 năm; hành vi vi phạm không thuộc trường hợp quy định kể trên là 5 năm. Tuy nhiên, hiện quy định về thời hiệu xử lý kỷ luật hành chính đối với đảng viên lại có sự khác nhau.

Cụ thể, tại điểm b khoản 2 Điều 4 trong Quy định 69-QĐ/TW năm 2022 của Ban Chấp hành Trung ương có quy định về thời hiệu kỷ luật đảng viên vi phạm như sau: 5 năm (60 tháng) đối với vi phạm đến mức phải áp dụng hình thức khiển trách. 10 năm (120 tháng) đối với vi phạm đến mức phải áp dụng hình thức cảnh cáo hoặc cách chức. Như vậy, cũng là hành vi vi phạm phải kỷ luật bằng hình thức khiển trách, nhưng thời hiệu kỷ luật đảng là 5 năm, còn thời hiệu xử lý kỷ luật hành chính là 2 năm. Đối với hành vi vi phạm phải kỷ luật bằng hình thức cảnh cáo, thời hiệu kỷ luật đảng là 10 năm, nhưng thời hiệu xử lý kỷ luật hành chính là 5 năm.

Chính vì có sự khác nhau như nêu trên nên trong thực tế phát sinh một số trường hợp đã bị kỷ luật đảng, nhưng khi xem xét xử lý kỷ luật hành chính thì các cơ quan kiến nghị không xử lý kỷ luật do đã hết thời hiệu theo quy định của luật. Và điều này làm ảnh hưởng đến chủ trương xử lý kỷ luật nghiêm, “không có vùng cấm, không có ngoại lệ, bất kể người đó là ai”. Hơn nữa, tại khoản 10 Điều 2 Quy định số 69-QĐ/TW nêu rõ: Kỷ luật đảng không thay thế kỷ luật hành chính, kỷ luật đoàn thể và các hình thức xử phạt của pháp luật. Đảng viên bị kỷ luật về đảng thì cấp ủy quản lý đảng viên đó phải kịp thời chỉ đạo hoặc đề nghị cơ quan có thẩm quyền kỷ luật về hành chính, đoàn thể… 

Vì vậy, vấn đề đặt ra ở đây là cơ quan có thẩm quyền cần sớm tham mưu để Quốc hội sửa đổi các quy định có liên quan của Luật Cán bộ, công chức và Luật Viên chức. Vì tăng thời hiệu xử lý kỷ luật đối với cán bộ, công chức, viên chức sẽ giúp hạn chế bỏ lọt các vi phạm vì lý do hết thời hiệu. Ngoài ra, với thời hiệu đề xuất là 10 năm khiến cán bộ, công chức, viên chức có ý định vi phạm không những lo ngại mà còn có trách nhiệm hơn trong thực hiện công việc và có ý thức tuân thủ kỷ luật hơn.

(Nguồn: Báo Bình Phước)

 

VỤ PHÓ CHÁNH ÁN NHẬN HỐI LỘ TÌNH LẪN TIỀN, CÁCH ĐÁNH GIÁ VÀ BÀN LUẬN

Hứa sẽ cho nữ bị cáo được hưởng án treo, Phó Chánh án TAND tỉnh Bạc Liêu đã đòi cô này hối lộ cả tình lẫn tiền trong một nhà nghỉ và bị bắt quả tang. Luật sư Hoàng Thị Kim Nhung đã bàn luận sự vụ này cùng phóng viên báo Phụ nữ Việt Nam.

Phóng viên (PV): Thưa luật sư Hoàng Thị Kim Nhung, việc ông Châu Văn Mỹ, Phó Chánh án TAND tỉnh Bạc Liêu bị bắt quả tang nhận hối lộ tình và tiền, chị có thể đánh giá và bàn luận thế nào về tội danh này?

Luật sư Hoàng Thị Kim Nhung, Đoàn Luật sư TPHCM, Phó Giám đốc Công ty Luật Hoa Sen: Theo quy định tại Điều 354 Bộ luật hình sự 2015 sửa đổi, bổ sung 2017 ("Bộ luật hình sự") thì người nào lợi dụng chức vụ, quyền hạn trực tiếp hoặc qua trung gian nhận hoặc sẽ nhận bất kỳ lợi ích nào sau đây cho chính bản thân người đó hoặc cho người hoặc tổ chức khác để làm hoặc không làm một việc vì lợi ích hoặc theo yêu cầu của người đưa hối lộ sẽ bị xử lý hình sự về Tội nhận hối lộ.

"a) Tiền, tài sản hoặc lợi ích vật chất khác trị giá từ 2.000.000 đồng đến dưới 100.000.000 đồng hoặc dưới 2.000.000 đồng nhưng đã bị xử lý kỷ luật về hành vi này mà còn vi phạm hoặc đã bị kết án về một trong các tội quy định tại Mục 1 Chương này, chưa được xóa án tích mà còn vi phạm;

b) Lợi ích phi vật chất".

Phạm tội thuộc một trong các trường hợp sau đây, thì bị phạt tù từ 07 năm đến 15 năm: Của hối lộ là tiền, tài sản hoặc lợi ích vật chất khác trị giá từ 100.000.000 đồng đến dưới 500.000.000 đồng.

Trong vụ việc trên, ông Châu Văn Mỹ là thẩm phán chủ tọa của phiên tòa phúc thẩm đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn của bản thân để nhận phần lợi ích từ bà D.H.T (45 tuổi, ngụ huyện Hòa Bình, tỉnh Bạc Liêu, là bị cáo trong một vụ án Trộm cắp tài sản) khi bà T. nhờ ông Mỹ "chạy án" cho bà được hưởng án treo. Cụ thể, bà T. và ông Mỹ thỏa thuận là bà T. chi 100 triệu đồng và quan hệ tình dục với ông Mỹ.

Đây là trường hợp ngoài hành vi nhận hối lộ bằng tiền, thì còn xuất hiện thoả thuận hối lộ bằng hành vi quan hệ tình dục , tức là các bên đã thoả thuận với nhau để nhận hoặc sẽ nhận một lợi ích phi vật chất. Trong quá trình điều tra, dựa vào hồ sơ vụ án, khi có đủ căn cứ theo quy định pháp luật, thì cơ quan điều tra sẽ ra quyết đinh khởi tố về hành vi nhận hối lộ theo Điều 354 Bộ luật hình sự 2015 sửa đổi, bổ sung đối với hành vi của ông Châu Văn Mỹ. Trong trường hợp có đủ căn cứ ông Mỹ có hành vi nhận hối lộ về tiền và cả nhận hối lộ về tình dục, thì đây sẽ là sẽ là tình tiết tăng nặng trách nhiệm hình phạt và sẽ phải chịu chế tài nghiêm khắc.

PV: Có ý kiến cho rằng, ông Phó Chánh án đã cưỡng dâm nữ bị cáo. Việc này được nhìn nhận dưới góc độ pháp luật ra sao?

Luật sư Hoàng Thị Kim Nhung: Điều 143 Bộ luật hình sự quy định: "Người nào dùng mọi thủ đoạn khiến người lệ thuộc mình hoặc người đang ở trong tình trạng quẫn bách phải miễn cưỡng giao cấu hoặc miễn cưỡng thực hiện hành vi quan hệ tình dục khác..." thì sẽ bị xử lý hình sự về tội cưỡng dâm.

Để làm rõ Tội nhận hối lộ và Tội cưỡng dâm trong vụ việc này, các cơ quan tiến hành tố tụng cần thu thập tài liệu, chứng cứ để làm rõ yếu tố về mặt tâm lý, chị T. có đang trong trường hợp lệ thuộc hoặc là người ở tình trạng quẫn bách phải miễn cưỡng giao cấu với ông Mỹ hay không? Ngoài ra, đây là vấn đề mới, có tính chất khoa học nên cơ quan điều tra sẽ thận trọng thu thập các tài liệu chứng cứ và nghiên cứu hồ sơ vụ án.

Cần lưu ý thêm: Hành vi đe dọa ở tội cưỡng dâm chưa đến mức làm người bị đe dọa tê liệt ý chí, không dám kháng cự như ở tội hiếp dâm. Người bị đe dọa chỉ bị khống chế tư tưởng; họ vẫn có khả năng phản kháng nhưng đã (miễn cưỡng) chịu giao cấu hoặc chịu thực hiện hành vi quan hệ tình dục khác.

Ở đây chưa rõ câu chuyện nếu ngay từ ban đầu chị T. đã liên hệ để "chạy án" với ông Mỹ, thì thoả thuận đưa và nhận hối lộ về tình dục này do ai đề xuất? Nếu tại thời điểm thoả thuận chị T. chỉ đề xuất đưa tiền, nhưng ông Mỹ lại yêu cầu thêm việc phải quan hệ tình dục, thì phải chăng do chị T. đang ở trong tình trạng quẫn bách nên phải thực hiện theo lời đề nghị của ông Mỹ, mặc dù chị T. không muốn?

Do vậy theo tôi, trong vụ án này cần thu thập các bằng chứng, để làm rõ về yếu tố tâm lý, ý thức của chị T. Nếu có căn cứ cho rằng chị T. không tự nguyện quan hệ hoặc sẽ quan hệ tình dục với ông Mỹ thì hành vi trên có thể bị xử lý hình sự về tội cưỡng dâm.

Ngược lại nếu có các căn cứ về mặt ý thức chị T. đồng ý với ông Mỹ về hành vi sẽ quan hệ tình dục với ông Mỹ để hối lộ tình dục, thì hành vi này có thể bị xử lý hình sự về tội nhận hối lộ đối với ông Mỹ, và tội đưa hối lộ đối với chị T.

Trong trường hợp quan hệ tình dục chưa diễn ra, nhưng các hành vi đã thoả mãn dấu hiệu cấu thành của tội nhận hối lộ hoặc tối cưỡng dâm thì vẫn xử lý về các tội danh này, nhưng được áp dụng tình tiết phạm tội chưa đạt.

PV: Như vậy, nếu ông Phó Chánh án kia bị kết tội "ăn hối lộ" tình, thì nữ bị cáo có lẽ đối mặt với tội danh đưa hối lộ tình, logic này nên bàn luận ra sao?

Luật sư Hoàng Thị Kim Nhung : Theo quy định tại Điều 364 Bộ luật Hình sự: "người nào trực tiếp hay qua trung gian đã đưa hoặc sẽ đưa cho người có chức vụ, quyền hạn hoặc người khác hoặc tổ chức khác bất kỳ lợi ích nào theo quy định để người có chức vụ, quyền hạn làm hoặc không làm một việc vì lợi ích hoặc theo yêu cầu của người đưa hối lộ thì bị xử lý về hành vi đưa hối lộ".

Người thực hiện hành vi đưa hối lộ sẽ phải chịu mức hình phạt nghiêm khắc, hình phạt cao nhất có thể tới 20 năm tù. Với số tiền đưa hối lộ từ 100.000.000 đồng trở lên thì người thực hiện hành vi đưa hối lộ sẽ phải chịu mức hình phạt là phạt tù từ 02 năm đến 07 năm theo quy định tại khoản 2 Điều 364 Bộ luật Hình sự.

Tại khoản 7, Điều 364 Bộ luật Hình sự 2015 quy định:

- Người bị ép buộc đưa hối lộ mà chủ động khai báo trước khi bị phát giác, thì được coi là không có tội và được trả lại toàn bộ của đã dùng để đưa hối lộ.

- Người đưa hối lộ tuy không bị ép buộc nhưng đã chủ động khai báo trước khi bị phát giác, thì có thể được miễn trách nhiệm hình sự và được trả lại một phần hoặc toàn bộ của đã dùng để đưa hối lộ.

Với điều luật này, người đưa hối lộ sẽ được chia làm 2 trường hợp:

1. Nếu người đưa hối lộ trong trạng thái bị người nhận hối lộ ép buộc, tức là bị đe dọa về tinh thần, thể chất, khiến cho người đưa hối lộ miễn cưỡng, bắt buộc phải đưa hối lộ. Trường hợp này người đưa hối lộ được xác định là không có tội và được trả lại toàn bộ tài sản đã dùng để đưa hối lộ.

2. Nếu người đưa hối lộ chủ động, không bị ép buộc để đưa hối lộ, về ý thức chủ quan đây là hành động có tính toán, chủ động tiếp cận, chủ động thực hiện hành vi tội phạm và mong muốn thực hiện hành vi đưa hối lộ. Nên trường hợp này họ chỉ được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự và chỉ được trả lại một phần hoặc toàn bộ tài sản dùng đưa hối lộ.

Trong vụ việc nêu trên, pháp luật có quy định trong một số trường hợp người đưa hối lộ sẽ được coi là không có tội nếu có căn cứ chị T. bị ông Mỹ ép buộc để đưa hối lộ nhưng chị T. đã chủ động khai báo. Hoặc cụ thể hơn chị T. sẽ chịu trách nhiệm với hành vi chủ động đưa hối lộ về tiền, nhưng không có tội hành vi hối lộ tình dục nếu như bị ông Mỹ ép buộc. Còn nếu trường hợp chị T. chủ động để đưa hối lộ cho ông Mỹ nhưng đã chủ động khai báo trước khi bị phát giác, thì hành vi này vẫn bị coi là có tội hối lộ, trường hợp này chị T. có thể chỉ được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự.

PV: Luật sư có các quan điểm khác xoay quanh sự việc này nữa hay không?

Luật sư Hoàng Thị Kim Nhung : Trong vụ việc này, bên cạnh việc điều tra về tội Nhận hối lộ (hành vi đã rõ ràng) thì cơ quan tiến hành tố tụng cần xác minh, thu thập tài liệu, chứng cứ để làm rõ việc Phó Chánh án TAND tỉnh Bạc Liêu có phạm tội Cưỡng dâm theo quy định tại điều 143 Bộ luật Hình sự, bà T. có phạm tội Đưa hối lộ quy định tại điều 364 Bộ luật Hình sự để xử lý đúng người đúng tội, không bỏ lọt tội phạm.

Đây là vụ án có tính chất và tình tiết rất mới, được dư luận quan tâm, do đó cần được xử lý nghiêm minh theo quy định pháp luật về hành vi hối lộ tình dục, nếu như có đủ căn cứ chứng minh. Và cần nghiên cứu một cách khoa học, khách quan, toàn diện các chứng cứ để có thể xử lý đúng người đúng tội, làm gương cho người khác và tránh gây bức xúc trong xã hội.

(Nguồn: Soha)

 

LỜI KHAI VIỆC TIÊU HƠN 3,8 TRIỆU USD VỤ XỬ CỰU THỨ TRƯỞNG CAO MINH QUANG

(Ảnh minh hoạ).

Trong phiên toà xét xử cựu Thứ trưởng Cao Minh Quang và đồng phạm, cựu TGĐ Công ty CP dược phẩm Cửu Long khai về việc tiêu số tiền hơn 3,8 triệu USD.

Hôm nay (21/11), TAND TP Hà Nội đưa cựu Thứ trưởng Bộ Y tế Cao Minh Quang và đồng phạm ra xét xử.

Tại toà, các luật sư đề nghị HĐXX triệu tập cựu Thứ trưởng Bộ Y tế Trương Quốc Cường, và 4 thành viên của Đoàn kiểm tra liên ngành Bộ Y tế và Tài chính với tư cách người làm chứng. Đó là các bà Nguyền Thị Minh Châu (phó phòng, Vụ Hành chính sự nghiệp, Bộ Tài chính); bà Quách Thị Thư (chuyên viên Cục Tài Chính doanh nghiệp, Bộ Tài chính); bà Phạm Thị Minh Nga (chuyên viên Vụ Kế hoạch tài chính, Bộ Y tế) và ông Vũ Đình Tiến, chuyên viên Cục Quản lý Dược. 

Theo cáo trạng, ông Trương Quốc Cường (nguyên Cục trưởng Cục Quản lý Dược Bộ Y tế), là người nhận văn bản số 32/BTC-HCSN của Bộ Tài chính kiến nghị Bộ Y tế kiểm tra Công ty CPDP Cửu Long, nhưng ông Cường đã giao cho ông Nguyễn Việt Hùng (nguyên Phó Cục trưởng Cục Quản lý Dược, Bộ Y tế) trực tiếp báo cáo bị can Cao Minh Quang. VKS cho rằng, không có cơ sở để xem xét trách nhiệm hình sự đối với ông Trương Quốc Cường.

Trong vụ án này, CQĐT cho rằng, bị cáo Lương Văn Hóa (cựu Chủ tịch HĐQT, kiêm Tổng Giám đốc Công ty CPDP Cửu Long), là người chịu trách nhiệm chính trong việc thực hiện hợp đồng sản xuất thuốc với Bộ Y tế. 

Bị cáo biết rõ các quy định của pháp luật về việc quản lý giá đối với hàng hóa, dịch vụ do Nhà nước đặt hàng bằng nguồn ngân sách Nhà nước và điều khoản của hợp đồng sản xuất thuốc với Bộ Y tế. 

Mặc dù Công ty CPDP Cửu Long được giảm giá mua nguyên liệu nhưng cựu Chủ tịch HĐQT Công ty CPDP Cửu Long đã chỉ đạo đồng phạm hạch toán kế toán trái quy định, lập thư giãn nợ, hợp thức hồ sơ thanh toán báo cáo sai sự thật với Bộ Y tế để che giấu việc giảm giá mua nguyên liệu, nhằm giữ lại số tiền hơn 3,8 triệu USD (tương đương hơn 61 tỷ đồng) để sử dụng tại công ty, gây thiệt hại cho ngân sách Nhà nước.

Cáo trạng xác định, ông Lương Văn Hóa hưởng lợi hơn 587 triệu đồng tiền chia cổ tức và 430 triệu đồng tiền thù lao. 

Hành vi nêu trên của ông Lương Văn Hoá đã phạm vào tội “Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ”, quy định tại Khoản 3 Điều 356 Bộ luật Hình sự năm 2015, sửa đổi bổ sung năm 2017. 

Trả lời thẩm vấn tại toà, bị cáo Lương Văn Hoá khai, thời điểm năm 2005, doanh nghiệp gặp khó khăn. Công ty CPDP Cửu Long là doanh nghiệp Nhà nước, ít vốn, phải đi vay ngân hàng nên đã giữ lại số tiền hơn 3,8 triệu USD, chiếm dụng vốn để giải quyết khó khăn cho doanh nghiệp.

Việc hạch toán số tiền hơn 3,8 triệu USD sau đó đã không được báo cáo cho Bộ Y tế. Khi Đoàn thanh tra của Bộ Y tế và Thanh tra Chính phủ vào làm việc, Công ty CPDP Cửu Long đã đề nghị được tạm giữ lại hơn 3,8 triệu USD này lại để khi nào phía Công ty Mambo đòi thì trả lại cho họ.

Bị cáo Hoá cũng thừa nhận, phía Công ty Mambo đã có văn bản xác nhận việc Công ty CPDP Cửu Long không phải trả số tiền hơn 3,8 triệu USD cho Công ty Mambo nữa.

Trả lời câu hỏi thẩm vấn của vị chủ toạ phiên toà về việc bị cáo giữ lại hơn 3,8 triệu USD để làm gì?, cựu TGĐ Công ty CPDP Cửu Long khai, tiền này giữ lại để giải quyết khó khăn cho doanh nghiệp, trả lãi ngân hàng đang bị tính lãi cao, giữ lại để bổ sung vốn cho công ty và không có mục đích gì khác.

“Bị cáo không có ý kiến gì về tội danh. VKS có đủ chứng cứ truy tố thì bị cáo chịu trách nhiệm. Bị cáo không che giấu những thứ mình sai. Bị cáo đứng đây, bị cáo biết mình có lỗi”, lời khai của ông Hoá.

(Nguồn: Vietnamnet)

Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá

Việt Nam

Người Việt hải ngoại

Đức

Thế giới

Lên đầu trang