Khi ta nghỉ hưu

 

Trăm năm trong cõi người ta 

Sáu mươi năm trước xem là bỏ đi

Chẳng cần luyến tiếc làm gì

Về hưu ta mới dậy thì tuổi Xuân.

 

Tuổi này đã chín muôn phần

Phải lên kế hoạnh từ gần đến xa

Bấy giờ ta mới là ta

Đừng để cằn cỗi như là củi khô.

 

Tuổi này còn cực còn lo

Muốn không chết sớm đừng so đo nhiều

Công việc dang dở sớm chiều,

Chăm con chăm cháu liệu điều giảm đi.

 

Bon chen chẳng để làm gì

Chết không mang được sức thì giảm đô

Sức khỏe đâu phải hàng bồ

Liệu mà gìn giữ chăm lo kẻo tàn.

 

Đừng quá vất vả lo toan

Tuổi già bệnh tật con ngoan khó chiều

Con cháu dù có mến yêu

Tự do hai tiếng chiều chiều ngồi ca.

 

Đừng bám chúng nó về già

Cái tuổi khó chịu, cũng là khó ưa

Nếu có quà cáp chúng đưa

Thì cứ việc nhận cho vừa lòng con.

 

Dù ăn cũng chẳng được ngon

Tấm lòng hiếu thảo vẹn tròn mẹ cha

Tiền mà rủng rỉnh trong nhà

Đi chơi đâu đó gần xa sướng đời.

 

Túi rỗng thì ở nhà chơi

Làm vườn rau sạch kiếm nơi đuổi gà

Để cho vui vẻ cửa nhà

Nuôi thêm mèo chó vào ra sum vầy.

 

Rảnh thăm bè bạn đó đây

Ôn nghèo kể khổ cái ngày xa xưa

Ăn thì ít cũng vẫn thừa

Uống ly rượu nhạt cò cưa cả ngày.

 

Muốn chém gió cứ vào phây

Có đầy chỗ để trồng cây làm nhà

Muốn yêu ai cũng nói ra

Ghét ai thì phải bỏ qua nhẹ đầu.

 

Lúc trẻ hùng hục như trâu

Về già phải kiếm nơi đâu vui vầy

Tụ hội, lập nhóm cho hay

Tuổi thơ trước ít thì nay ta bù.

 

Ôm rơm nặng bụng là ngu

Vừa giảm tuổi thọ vừa u cái đầu

Mộng trăm tuổi chẳng được đâu

Thì ta cứ tính từng khâu vội gì.

(Xem thêm:

=> Thời gian là vô giá).

Nguồn: FB Quinhon 11.com

Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang