Người có về kịp trước mùa Đông

 

Người có về kịp trước mùa Đông
Cây đã chết trước khi trời đổ lá
Người đã chết trước mộ người xa lạ
Tim đã buồn như một lời sông

Đã thôi rồi tuổi mộng với son hồng
Chơi rất vội tưởng rộng dài còn lắm
Đồng như cỏ lồng vực chân mạ lấm
Lúa chưa bông vụ gặt đã thưa ngày

Ta đã đợi. Giả vờ, nhưng rất thật
Tự vẽ mình sau tấm gương xanh
Lật bóng mờ chỉ thấy lạnh bàn chân
Là sự chết dường như đang đục ruỗng

Người có kịp viếng thăm ngày tuyết xuống
Hái chùm hoa từ nắng đến trao tay
Khô đã biết se nhàu đường môi lạnh
Tim đâu ngờ vẫn nhớ. Một bàn tay

Từ bữa ấy cuộc vui dường khép lại
Mặt trời thôi đổ nắng lối rêu thờ
Khi thấy lạnh là khi không đủ ấm
Nên Thu mơ dìm chết cả Xuân mờ

Mắt thấy mắt mà không từng thấy mặt
Môi tìm môi còn tiếc một đường tơ
Nguyệt Lão đã vô duyên từ kiếp trước
Rượu không men còn đập vỡ cả vò.

(Xem thêm:

=> Thời gian là vô giá).

Nguồn: FB Kiều Thị An Giang

Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang