Phải muà Thu qua ngõ không em

 

Phải mùa Thu đi qua ngõ không em

Ta ngỡ lòng nhuộm vàng lá đổ

Hàng Dẻ vừa qua mùa Đông trơ thân khô úa

Mới bừng lên màu nắng sáng nay...

Mùa Thu thoáng qua như vỗ nước chân mây

Để trĩu buồn cắt ngang đường thở

Mưa bất ngờ thả lòng theo cơn gió

Đã cong mình đón đợi cơn giông

Là mưa thôi đâu phải lũ cuồng điên

Mà cây cỏ rạp mình chịu nạn

Là gió muộn quẳng mình vào bão cạn

Mưa trắng trời như mặt nước đang dâng

Phải mùa Thu qua ngõ không em

Hay bóng ai ào qua như ảo ảnh

Chiếc cầu vồng vỡ đôi như sắp rụng

Tạnh mưa rồi lại đổ xuống rung rưng...

Phải mùa Thu nghiêng ngả lá Thu buông

Xác Dẻ xanh rũ đầy trên mặt cỏ

Những hạt Dẻ non mềm đang giập vỡ

Một điều gì...

Hay là đức tin?

Chỉ là mùa Thu ẩm ướt dưới mưa tuôn

Chỉ là nắng vừa rụng vào mắt bão

Mà nghe gió tan tành ngang phố ảo

Trời đột nhiên vừa bước sang mùa...

(Xem thêm:

=> Ân huệ người ngoài và ân tình người thân).

Đức Việt Online

Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang