Tuyệt tình ca

 

Ta từ bữa bỏ mùa cho tuyết phủ

Chút tàn Đông như mật ủ lâu ngày

Yêu đến độ đã thề không dám nữa

Hoa sắp tàn trên mặt đất trưa nay....

Em tãi nắng làm Xuân căng ứa nhựa

Gọi lòng trai toan tính chuyện à ơi

Sắp chính quả mà em đa tình quá

Mùi môi tươi tứa mật phía nụ cười

Áo em mỏng cớ gì ta đỏ mặt

Vụt qua thôi mà lỡ chuyến tàu đêm

Không kịp thấy mình vô minh lần nữa

Vết thương lòng vừa khứa nhát sâu thêm!

Đã trăm hứa với vạn thề, dại dột

Lộn trái mình khêu lửa dục cuồng điên

Từ nhập thất tham thiền vừa chứng ngộ

Thành thiêu thân bỏ xác dưới chao đèn

Ta van đấy

Người ơi,

Người ác quá!

Đọa hồn ta trong bản án chung thân

Ta đốt cả cà sa cùng kinh kệ

Hóa thành tro trên đỉnh ngực thiên thần.

(Nguồn: FB Kiều Thị An Giang)

Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang