Và em đã đến

 

Nơi em đến dường như anh có mặt

Dấu chân đi để lại vệt ngang đường

Hoa đã rụng cuối mùa hè sắp cũ

Trăng vẫn treo trên ngực quyện đầy sương...

 

Vâng có thể nơi này người đã vịn

Nắm tay cầm lên nước thời gian

Trời đổ nắng nhà thờ vang tiếng nhạc

Bóng Mozart thấp thoáng cổng thiên đàng

 

Chuyến phà ấy người sang hay đứng đợi

Áo giai nhân đỏ ối cả góc chiều

Hoàng hôn rụng bóng chìm trên mặt nước

Núi Alpert's úp mặt xuống trời yêu

 

Người có gửi cho em dòng tin nhắn

Để đêm nay ta mở động hoa vàng

Trăng cuối tháng hình như vừa chợp mắt

Gọi bình minh thảng thốt một ngày sang

 

Đêm phố cổ thơm như bình rượu cổ

Tưới lên môi chín mọng một đêm chờ

Xa xôi quá chắc người còn đang ngủ

Mà nghe đâu sóng gợn tận đáy hồ...

 

Yêu dấu ạ,

giấu giùm em thực tại

Chuông vừa buông mặt nước sóng lồng xô

Se sẽ chứ đừng làm đêm em vỡ

Môi tươi đang cắn vội bóng trăng mờ...

 

Nguồn: FB Kiều Thị An Giang

Về trang trước

Chủ đề:

Bình luận và đánh giá
Gửi nhận xét đánh giá
Lên đầu trang